Hoa Tư Dẫn- Phần 3:Tuyết ở Bối Trung – Chương 05

Mặc dù chuyện tôi tỉnh lại khiến bao người kinh ngạc nhưng không ai phát hiện ra bí mật của tôi, mấy ngày sau cũng không bàn tán gì nữa, còn mang quà đến với đủ kiểu danh nghĩa.

Bách Lý Tấn đến thăm tôi, nói bao nhiêu lời tốt đẹp chẳng đâu vào đâu. Cuối cùng như nhớ ra chuyện gì, gãi đầu nói: “Đã chuẩn bị lo hậu sự, mời đến những đầu bếp có tiếng nhất Bối Trung, ai ngờ cô tỉnh lại, đành mời họ ra về”.

Giọng có vẻ luyến tiếc, như muốn tôi lại chết lần nữa. Nghe anh ta than vãn một hồi, tôi lặng lẽ rót trà cho khách. Bách Lý Tấn “à” một tiếng giơ tay đón, hai tay lại cứng đờ dừng trên không, rồi run run đặt cốc trà cạnh mép bàn, vừa gượng cười vừa đi giật lùi ra phía cửa, chớp mắt đã mất hút sau cánh cửa.

Mộ Ngôn ngồi bên xem sách thong thả liếc lại: “Độc dược trong nước trà hình như cho hơi nhiều”.

Tôi nhìn nước trà vẫn giữ nguyên màu trong cốc, ngạc nhiên: “Rõ ràng Quân Vỹ nói với em đây là độc dược không mùi không vị, sao chàng biết em cho cả gói?”.

Chàng trầm ngâm một lát: “… Lượng độc nhiều, làm nước trà hơi sáng màu”.

Tôi phiền não ôm đầu.

Thấy tôi ủ rũ, chàng buông sách giả bộ vui vẻ hỏi: “Là loại độc gì?”.

Tôi bỗng hứng thú giải thích: “Là thuốc xổ”.

Mộ Ngôn: “…”.

Nghỉ ngơi ba ngày trong phòng, tôi đã bình phục hoàn toàn, Mộ Ngôn đồng ý cho tôi xuống giường, có lúc Tiểu Hoàng cũng đến chơi với tôi một lát, nhưng thường lại bị Mộ Ngôn đuổi thẳng, khiến nó nhìn chàng với ánh mắt thù hận ra mặt, vừa nhìn thấy chàng là tiu nghỉu ngoẹo đầu ngoẹo cổ, chỉ có dùng gà rán mới mua chuộc được nó.

Khi không có gà rán để gặm, Tiểu Hoàng tỏ ra chán ngán, trước đây không có tôi thì Quân Vỹ chơi với nó, nhưng bây giờ Quân Vỹ đang ngủ bù, không có thời gian để ý đến nó.

Về chuyện Quân Vỹ ngủ bù, nói ra thì dài, bí mật về viên giao châu trập phục tôi tưởng Quân Vỹ cũng biết, bây giờ mới phát hiện hóa ra anh ta không hề biết.

Nghe Bách Lý Tấn nói loáng thoáng, trong ba ngày tôi hôn mê, Quân Vỹ rất buồn, đêm nào cũng ngồi thừ đến sáng, khi tôi tỉnh lại, vừa lăn lên giường là ngủ liền ba ngày, Bách Lý tiểu đệ hỏi tôi suy nghĩ gì về chuyện này. Tôi còn có suy nghĩ gì, chỉ thấy Quân Vỹ rất tốt, rất tình nghĩa.

Quân Vỹ ngủ đúng ba ngày, nhưng sau khi ngủ đủ, tinh thần cũng không khá hơn, sang ngày thứ tư, mới sáng sớm đã xuất hiện ở tiểu viện của tôi, bộ dạng thiểu não như bị chà đạp cả trăm lần, sắc mặt xanh xám, môi tím nhợt, mắt vô thần.

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta hồi lâu: “Quân Vỹ…”.

Quân Vỹ nhìn tôi mấy lượt từ đầu xuống chân, ngước mắt: “A Phất, lấy anh ta muội có vui không?”. Giọng nói thoảng như làn gió, như lập tức bay mất.

Tôi không biết có phải Quân Vỹ đang mộng du, nghĩ đến những chuyện kể đáng sợ về mộng du, tôi rùng mình, không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

Anh ta lặng lẽ nhìn tôi một lát, chống tay lên trán: “Chúc mừng”.

Tôi vẫn không dám lên tiếng.

Tay anh ta giơ ra, xem chừng sắp chạm vào tóc tôi, lại rụt vội về, giống như chạm phải lửa. Tôi nghi hoặc cố nhướn mắt nhìn món tóc đó, khi ngẩng lên đã thấy bóng anh ta loạng choạng đi xa.

Anh chàng quả nhiên đang mộng du.

Quân Vỹ đi không lâu, Dục Đường công chúa lại đến.

Hình dung ra rất nhiều lý do cô ta đến tìm tôi, đều liên quan đến Mộ Ngôn, kết quả cô ta đến cáo biệt lên đường khiến tôi sung sướng như mở cờ trong bụng. Tuy tôi không thích cô ta, nhưng cũng không ghét đến mức không muốn gặp mặt, mặc dù cô ta làm tôi tức mấy lần, đằng nào tôi cũng trả đũa được rồi, huống hồ cô ta sắp ra đi.

Hai bên mắt to mắt nhỏ nhìn nhau một hồi, tôi hắng giọng, lòng vui khôn tả, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thường, cất giọng nói: “Cô Trúc sơn là thắng cảnh đẹp thế này, công chúa đã sớm bỏ đi như vậy, e hơi đáng tiếc”.

Cô ta gật đầu như rất tán đồng: “Tôi cũng thấy…”.

Tôi hoảng hồn, vội nói: “Có điều, cũng không nên chìm đắm trong hưởng lạc, mọi việc nên lấy đại cục làm trọng, đi lo việc lớn là rất đúng, không giữ công chúa nữa, cô lên đường bình an”.

Cô ta ngây ra hồi lâu, trợn mắt nhìn tôi: “Tôi thì có việc lớn gì, chỉ là…”. Cô ta cắn môi, “ … Tôi từ bỏ”.

Tôi rót trà không nói gì.

Mắt cô ta đột nhiên đỏ lên: “Mộ ca ca mà tôi quen là một người trầm tĩnh, tháng trước Trần quốc trợ Đường kháng Tấn, trong trận chiến ở Lâm Khâu, liên quân Trần, Đường dùng mười vạn quân phá ba mươi vạn địch quân, tin thắng trận báo về Hạo thành, Mộ ca ca đang ung dung pha trà, nghe vậy chỉ cười nhạt, lệnh cho binh sĩ báo tin nói nhỏ một chút, kẻo kinh động trà trong ấm”.

Cô ta phẫn nộ nhìn tôi, “Nhưng lần này, ngay tiểu thánh y Bách Lý Tấn cũng chẩn đoán cô không thể cứu được nữa, chàng lại nhất quyết cùng cô bái thiên địa, bế cô đến bái bốn đình bia. Cô biết không, ở Trần quốc của họ chỉ có phu nhân cưới hỏi đàng hoàng mới có tư cách được phu quân bế đến bái bốn đình bia lễ, hiếu, trung, thứ như vậy”.

Một giọt nước từ đôi mắt đỏ hoe của cô ta lăn ra: “Tôi vốn không đến Cô Trúc sơn ngắm hoa phật tang gì hết, chỉ là khó khăn lắm mới gặp chàng, muốn ở bên chàng. Nhưng tận mắt nhìn thấy chàng bế cô đã chết trên tay đến đình bia…”.

Cô ta dừng lại, dùng ống tay áo lau nước mắt, “Thật không hiểu chàng nghĩ gì, chàng có thể có được những thứ tốt hơn”. Nước mắt giàn giụa, “Nhưng tôi hiểu tôi nên từ bỏ, vương tỷ không được, tôi cũng không được. Chỉ có điều tôi không cam lòng, cô có thích Mộ ca ca thật không? Vì chàng, cô không nên ở bên chàng”.

Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, cô gái này có thể còn ít tuổi hơn tôi, cô ta đau lòng như vậy, những giọt nước mắt long lanh dưới ánh mặt trời, giống như bao đêm không tìm thấy Mộ Ngôn, tôi ngồi một mình bên cửa sổ, nước mắt cũng lăn trên má như thế, chỉ có khác không long lanh bởi ánh mặt trời mà nhạt nhòa dưới ánh trăng khuya.

Trong phòng chỉ có tiếng nức nở của Dục Đường, tôi nhìn cốc trà trong tay: “Lần trước cô đã kể cho tôi nghe câu chuyện hoa phật tang, giờ tôi cũng kể cho cô nghe một câu chuyện”.

Cô ta nghi hoặc.

Tôi ngừng một lát thong thả nói: “Ngày xưa có một cô công chúa, cô phải xa người yêu, cô tìm người đó mãi nhưng ông trời không tốt với cô lắm, cho đến lúc chết cô vẫn không tìm được người cô yêu. Lúc cô chết trời đổ một cơn mưa lớn, nước mưa xối trên người cô. Cô thầm nghĩ, đau đớn quá, nếu trước khi chết có thể được gặp chàng một lần thì tốt biết bao, dẫu chỉ đứng nhìn từ xa, công chúa lặng lẽ chết, trong lòng ôm ấp ước nguyện bé nhỏ như vậy”.

Dục Đường ngừng khóc, ngây người nhìn tôi.

Tôi tiếp tục: “Tôi đã nghe rất nhiều lời khuyên như vậy, vì muốn tốt cho chàng, cô nên thế này nên thế kia, nếu không thì không phải thật lòng yêu chàng, nhưng yêu đâu phải là chuyện của một người, tại sao không để hai người được bên nhau, tốt cho cả hai thay bằng chỉ tốt cho một người?”. Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta: “Cô đã bao giờ đến chết vẫn không từ bỏ ước nguyện? Không phải chết trong tưởng tượng mà chết thực sự, ước nguyện quay cuồng trong đầu cô khiến cô không thể từ bỏ, không thể quên?”.

Cô ta không trả lời.

Tôi cười: “Nếu có cô sẽ hiểu, có những thứ cho dù phải trả một giá thế nào cô cũng bằng lòng đánh đổi”. Hình ảnh cho đến thời khắc cuối cùng trước khi chết vẫn bám riết trong óc tôi là ảo giác được tạo nên do tôi khư khư bám lấy ước nguyện, chàng trai trẻ vận áo chùng đen cầm chiếc ô sáu mươi tư nan thong thả đi đến, trước ánh mắt nhòe máu của tôi hiện ra một rừng mai trắng.

Hai tay tôi đưa lên ôm ngực: “Tôi rất thích chàng, vì vậy càng phải ở bên chàng”.

“Cạch” một tiếng, chiếc cốc rơi trên bàn trà, cô ta sững người giơ tay định thu dọn, nhưng tay vừa chạm chiếc cốc gốm đổ trên mặt bàn liền vội rụt sâu vào trong ống tay áo, mắt khẽ ngước, trên mặt không còn nét ngây thơ nữa mà bàng hoàng như nghĩ ra điều gì khó tin.

Tôi chờ cô ta phản bác, nhưng không ngờ cô ta lại dễ thuyết phục như vây, cô ta ngồi ngây một lát, không nói gì, đi ra, trước khi đi còn đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Sau khi Dục Đường đi khỏi, tôi thu dọn ấm chén. Lặng lẽ ngồi thần một hồi, thầm nghĩ Mộ Ngôn đi đến chỗ Công Nghi Phỉ không thể một lúc về ngay. Lập tức quả quyết đi giày, đẩy cửa lẻn ra như một tên trộm, thử đi mấy bước trên sân đầy ánh nắng, không thấy ai chạy ra ngăn cản, xem ra những hộ vệ của Mộ Ngôn cũng không bí mật giám sát, tôi tạm yên tâm. Bóng tôi đổ dài trên khoảng sân rộng lát gạch, nhớ lại hồi nhỏ chơi trò giẫm bóng với Quân Vỹ, vậy là nhón chân một mình giẫm bóng mình chơi cũng rất khoái trá.

Đột nhiên phía cổng có tiếng nói vang lên “Đang làm gì vậy?”.

Tôi ngẩng đầu, đắn đo gọi một tiếng: “Mộ ca ca”.

Chân Mộ Ngôn hình như vấp phải vật gì, người hơi chúi về trước, tôi vội làm ra vẻ muốn chạy lại đỡ, may chàng không ngã, chàng đi đến vừa đưa tôi trở về phòng vừa hỏi: “Ai dạy em vậy?”.

Tôi xoa mũi, “Dục Đường chẳng phải gọi chàng như vậy sao?”. Ngoẹo đầu mắt không nhìn chàng, “… lại còn gọi rất thân mật nữa”.

Chàng cười nói: “Quân muội muội”.

Tay tôi hơi run: “A… A Phất là được rồi…”.

Tất cả đều yên ổn, chỉ có Công Nghi Huân khiến tôi lo lắng, tính ra đã nửa tháng không gặp, sau khi tôi tỉnh lại gia nhân của cô mang đến biếu hai củ nhân sâm quý nhưng cô không đến thăm.

Tôi hỏi người hầu, được biết cô vẫn thế, chỉ có điều hầu như không ra khỏi cửa .

Tôi thầm nghĩ, bề ngoài lạnh băng của Công Nghi Huân đâu có dễ để người khác đoán ra tâm trạng, có điều không ra ngoài đã đủ nói lên rất nhiều điều. Nhưng đây không phải chuyện tôi cần lo lắng quan tâm.

Tôi chờ cô đến tìm tôi, nhưng lòng biết, nếu nửa tháng cô không đến nghĩa là sẽ không đến nữa. Xem ra tính hiếu kỳ muốn biết những ký ức đẹp trong cuộc đời trước của cô đã tiêu tan.

Nhưng đúng lúc tôi cảm thấy dường như cô đã hiểu ra, không còn day dứt về cuộc đời trước của mình, an phận sống như bao người thì tối hôm đó, con người tưởng đã nghĩ thông mọi chuyện đó lại đến tìm tôi. Nửa tháng trước cô nói không muốn biết những ký ức không vui, nửa tháng sau cô đứng dưới bóng trăng lặng lẽ nhìn tôi: “Tôi muốn biết, năm xưa rốt cuộc tôi chết thế nào”.

Chuyện này không thể cho Mộ Ngôn biết, nhưng giấu chàng lại không làm được. Thực ra tôi đã khỏe hẳn, có thể hoạt động bình thường nhưng vẫn bị cấm không được thế này không được thế kia, nếu lúc này dám nói định dùng Hoa Tư dẫn giúp người, chàng nhất định không đồng ý. Suy nghĩ một lát, đành tìm Quân Vỹ nhờ giữ chân Mộ Ngôn, để cho tôi và Công Nghi Huân có chút thời gian.

Công Nghi Huân nói muốn biết mình chết thế nào, tôi cũng muốn biết, có gì có thể khiến người ta hiếu kỳ hơn là bí mật của một gia tộc lừng danh? Không ai bằng lòng với một nửa bí mật.

Cơ hội đến rất nhanh, tối hôm sau có sứ giả từ nước Triệu đến, Mộ Ngôn phải nghị sự với họ. Chàng vừa đi khỏi, tôi đã điểm huyệt cô hầu được cử đến phục vụ tôi, mặc áo của cô, lén ra khỏi cửa.

Công Nghi Huân đã chuẩn bị xong xuôi, phải tranh thủ thời gian, vừa lau mồ hôi trán, tôi đã khởi động giao châu đi vào ý thức của cô.

Vừa định bước vào, tay đã bị túm lại. Tôi cứng người quay đầu, cười gượng: “A ha, Mộ Ngôn, chàng cũng tản bộ đến đây sao. Thật khéo”. Nói xong đã thấy ký ức bị phong ấn của Công Nghi Huân hiện ra.

Mộ Ngôn lạnh lùng nhìn tôi, giọng cũng lạnh đến phát run: “Làm thế nào thoát ra được?”.

Tôi nghĩ có lẽ chàng kéo tay tôi đúng lúc viên giao châu đã khởi động, nếu không, sao chàng có thể theo vào, thầm mắng Quân Vỹ vô dụng, cúi đầu nói khẽ: “Khi Công Nghi Huân tỉnh mới thoát ra được”.

Chàng giơ tay ôm trán, “Em đúng là. Không để người ta được yên chút nào”.

Tôi thầm liếc chàng, cảm thấy hình như chàng cũng không giận lắm, lập tức tấn công: “Để người ta được yên không phải là chuyện tốt”.

Chàng không dao dộng: “Lý lẽ vớ vẩn gì thế?”.

Tôi nản lòng: “Chẳng có lý lẽ vớ vẩn nào cả, thân mẫu em luôn để cho người ta được yên, cho nên cha em mới lấy nhiều mỹ nữ như vậy”. Lại bổ sung thêm: “Đằng nào em cũng là người hay sinh sự, hay là sau này chàng cũng lấy thật nhiều mỹ nữ, ngày ngày em cằn nhằn bên chàng, khiến đầu chàng nảy đom đóm”.

Chàng bật cười: “Em định cằn nhằn tôi thế nào?”.

Tôi cân nhắc một lát, buồn bã quay đầu đi: “Nếu có ngày đó, em sẽ bỏ chàng mà đi”.

Chàng cau mày, “Ai cho em nói thế?”. Tôi nheo mắt nhìn chàng, xoa mũi nói: “Chẳng ai hết, nhưng hôm nay chàng cảm thấy em hay sinh sự, nhất định chàng bắt đầu ghét em rồi”.

Nói xong lại quay đi, chàng để cán quạt dưới cằm tôi từ từ nâng lên, giống như những công tử nhà giầu phóng đãng đùa giỡn con gái nhà lành, còn làm bộ hứng thú nhìn tôi một lượt từ đầu xuống chân.

Lát sau, chàng thong thả buông quạt lắc đầu: “Lại giở trò trẻ con gì đây, môi mím thành sợi chỉ rồi, tôi ghét em bao giờ?”.

Tôi lẩm bẩm: “Vậy chàng nói đi, chàng rất bằng lòng để em chạy ra ngoài làm việc này”. Không đợi chàng trả lời, lại bổ sung “Nếu không nói tức là ghét em”.

Chàng nhìn tôi không nói, lát sau mới thong thả phán: “Em rất biết cách đối phó với tôi. Nhưng chỉ lần này thôi, lần sau không được thế”.

Tôi cúi nhìn mũi giày: “Chàng vẫn chưa nói, có phải chàng giận rồi không?”.

Chàng làm bộ lạnh nhạt: “Em nói xem?”.

Tôi sịt mũi, giơ tay định lau nước mắt, tay vừa giơ đã bị chàng nắm lấy: “Thôi, tôi không giận”.

Tôi liếc trộm chàng, thấy ánh mắt chàng di chuyển đến lại vội cúi đầu: “Vậy… vậy chàng gọi em là ‘bảo bối’ nghe nào”.

Vừa nói xong cằm lại bị nâng lên, lần này không dùng cán quạt, mắt chàng như cười: “Em định trêu chọc tôi phải không?”.

“… Bị chàng lật tẩy rồi”.

Mải phân trần với Mộ Ngôn không dám phân tâm quan sát cảnh trước mắt, khi định thần theo dõi ký ức của Công Nghi Huân thì phát hiện đã đến đoạn nửa năm sau lễ cưới của Công Nghi Phỉ và Công Nghi San. Lần trước mới đến cảnh hôn lễ của hai người.

Mộ Ngôn nhìn vẻ bần thần tiếc rẻ của tôi, đứng bên giải thích: “Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là sau khi nạp thiếp Công Nghi Phỉ chuyển ra khỏi phòng tân hôn, từ đó hai người không gặp lại. Còn nữa, Công Nghi San sinh con trai”.

Tôi nghĩ có lẽ chàng không biết chuyện, chần chừ một lát, kể cho chàng nghe nhân duyên của Công Nghi Phỉ và Khanh Tửu Tửu. Một câu chuyện ly kỳ như vậy, chàng lại không ngạc nhiên chút nào: “Họ là ruột thịt, có thể kịp thời nhận ra như thế cũng tốt”.

Tôi không tán thành: “Cũng chưa hẳn đúng là ruột thịt, em lại thấy chuyện này có uẩn khúc”. Ngừng một lát lại tiếp: “Chàng đã được nhìn thấy con bọ ngựa tết bằng cỏ lau, con chim yến cắt bằng giấy bóng vàng chưa?”. Tôi giơ tay phác ra kích cỡ hai món đồ chơi: “Chính là ngày trước Công Nghi Phỉ tự tay làm cho Khanh Tửu Tửu”.

Mắt chàng nhìn phía trước: “Có phải những thứ kia không?”.

Thuận theo ánh mắt chàng nhìn ra, trước mắt là cảnh trăng nước khói phủ, tất cả như ẩn sau màn sương lạnh, những ký ức được phong ấn đang hiện ra cảnh Công Nghi Huân đến thăm Công Nghi San vừa ở cữ, còn con bọ ngựa và con chim yến mà tôi vừa nhắc với Mộ Ngôn đang để trên chiếc bàn nhỏ cạnh đầu giường Công Nghi San.

Công Nghi Phỉ đang ngồi một bên, thong thả mở nắp cốc trà. Hầu nữ Họa Vị tay bưng chiếc hộp đựng một chiếc khoá ngọc chế tác tinh xảo, Khanh Tửu Tửu nghiêng người nhìn đứa trẻ ngủ say, đón chiếc khóa ngọc từ tay Họa Vị để bên cạnh đứa trẻ: “Không có quà gì, đánh một chiếc khóa ngọc bình an tặng tiểu công tử, cốt nhục của Công Nghi gia nhất định phải được chăm sóc thật tốt”. Mắt liếc những món đồ chơi trên bàn, giọng nhẹ nhàng, “Mấy hôm trước Họa Vị thu dọn phòng tìm thấy những đồ chơi này, nó rất đẹp nên mang đến cho tiểu công tử chơi”.

Ánh mắt Công Nghi San thoáng hốt hoảng, cũng phải thôi, ẩn ý những câu nói vừa rồi của Khanh Tửu Tửu dường như rất rõ, vừa như biết hết mọi chuyện vừa như không, Công Nghi San không lo sao được.

Bàn tay Công Nghi Phỉ đang nâng cốc trà dừng lại rất lâu, trong phòng yên tĩnh khác thường, chàng khẽ cười hướng về mấy hầu nữ: “Đại phu nhân đã nói thế, các người còn đứng ngây ra đấy, mau thay nhị phu nhân mang đồ cất đi”.

Tam thê tứ thiếp thường là thế, thiếp bao giờ cũng được sủng ái, Công Nghi San về làm thiếp, vốn không có tư cách gọi là phu nhân, nhưng lúc này Công Nghi Phỉ lại gọi cô là nhị phu nhân, phòng càng yên tĩnh, chỉ có kẻ gây sự vẫn bình thản uống trà, sắc mặt Khanh Tửu Tửu trắng như tuyết, nhưng cũng có thể tôi nhìn nhầm, cô vốn đã trắng, hơn nữa ở khoảng cách hơi xa.

Thời gian nửa năm tiếp theo, cảnh trong ký ức lướt qua rất nhanh. Nhưng con đường sụp đổ của Công Nghi gia từng bước cơ hồ nằm trong tính toán của Khanh Tửu Tửu, con người ta chúng quy cần lựa chọn. Tôi đã đánh giá thấp cô, chưa bao giờ cô quên mình phải làm gì.

Tháng chín mùa thu mát mẻ, Khanh Tửu Tửu được gả vào Công Nghi gia một năm có lẻ, chưa có chuyện gì xảy ra, còn Công Nghi San hưởng phúc nhờ con, sống ở cư gia tộc trưởng như cá gặp nước, mặc dù những người trong cuộc đều biết lai lịch đứa trẻ đó.

Dần dần lan ra tin đồn, nói rằng phụ thân Công Nghi San ngầm liên thủ với các vị trưởng lão trong họ tộc khuyên Công Nghi Phỉ bỏ vợ, với lý do một nửa quyền thế của gia tộc rơi vào tay người đàn bà không thể sinh con nối dõi. Một thời gian, mọi người trong nhà đều nhìn Khanh Tửu Tửu với con mắt thương cảm, nhưng không ai biết chính cô tung ra tin đồn đó.

Mặc dù xem ra nhị thúc của Công Nghi Phỉ luôn nhòm ngó ngôi cao, cũng đích thực muốn đuổi Khanh Tửu Tửu ra khỏi Công Nghi gia, để con gái trở thành chính thê, nhưng trong chuyện này quả thực ông ta bị oan.

Lời đồn quả có sức mạnh ghê gớm, nhị thúc vốn không có động tĩnh gì bức bối bởi lời đồn mới tương kế tựu kế đi trước một bước, ngồi chờ tai họa giáng xuống chi bằng ra tay trước. Trong một đêm mưa to gió lớn cuối tháng chín, Khanh Tửu Tửu khoác áo choàng trắng bước vào cổng lớn cư gia tam thúc lúc này vẫn còn đang để tang con gái.

Âm mưu cơ mật này được thực thi rất nhanh.

Những việc cô muốn làm, việc cô đã làm cuối cùng tôi đã hiểu, mặc dù trước đây cũng dự đoán nhưng lúc này mới tin, quả nhiên cô đến báo thù Công Nghi gia. Từ lợi dụng cái chết của Công Nghi Hàm, khiến hai vị thúc thúc huyết hải thâm thù, đến cưỡng ép buộc Công Nghi Phỉ nạp Công Nghi San làm thiếp, từng bước dẫn tới cục diện hôm nay, tất cả đều được tính toán tỉ mỉ đâu vào đấy.

Người ngoài chỉ biết Khanh Tửu Tửu không sinh được con, còn Công Nghi San được Công Nghi Phỉ sủng ái, rốt cuộc thật giả thế nào không ai biết, họ chỉ cảm thấy người kế vị trưởng tộc sẽ là con trai của Công Nghi San.

Hai vị thúc thúc ngấm ngầm tranh giành đã lâu, nhưng cũng không có xung đột lớn, bởi họ vẫn nhớ câu chuyện ngụ ngôn “cò vạc tương tranh, ngư ông đắc lợi”, dưới sự sắp xếp cơ mật của Khanh Tửu Tửu, Công Nghi gia rõ ràng hình thành hai phe đối lập, hai vị ngư ông đều bị kéo xuống nước. Một người bị cò cướp đi, người kia đến tìm vạc làm hậu thuẫn cho mình.

Tam thúc đồng ý giúp Khanh Tửu Tửu, ở đời, trong thế tương tranh, kẻ này thịnh ắt kẻ kia suy, nhị thúc đắc thế, tam thúc đương nhiên thất thế, huống hồ hai bên còn có mối thâm thù là cái chết của Công Nghi Hàm.

Nhưng tôi nghĩ họ đã bị Khanh Tửu Tửu lợi dụng, họ cho rằng loại bỏ đối phương là mình sẽ đứng đầu, hơn nữa thời cơ cuối cùng đã đến, nhưng lại quên mất đạo lý bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đi ngay sau, họ không biết có một người đứng ngoài mong đợi họ huynh đệ tương tàn, lại không ai quy định một người đã là ngư ông thì không thể làm chim sẻ.

Hai phe đã tranh giành đến lúc này, nếu tôi là Khanh Tửu Tửu, ôm mối hận như vậy đến nơi này, mục đích chỉ là tiêu diệt Công Nghi gia, sực nhớ tới trận đại hỏa hoạn của Công Nghi gia bảy năm trước, bỗng giật mình, có lẽ cuối cùng cô đã hoán gọi được hộ thần Thiên Hà đó…

Người bỗng cứng đờ, Mộ Ngôn ngồi bên nắm chặt tay tôi, khẽ nói: “Chuyện đã xảy ra, còn lo làm gì cho mệt”.

Tôi dựa vào chàng: “Công Nghi Phỉ nhất định đã tiên liệu được cô ta muốn hủy gia tộc của chàng ta, tại sao không ngăn cản?”.

Chàng cười nói mập mờ: “Có lẽ cái cũ không hủy, cái mới khó nảy sinh”.

Lá trên cây rụng dần, trời chuyển sang đông. Thời gian thấm thoát trôi đi, chớp mắt đã đến ngày mồng bốn tháng chạp, ngày tế tổ của Công Nghi gia, cũng là ngày khởi sự của Khanh Tửu Tửu.

Đêm mồng ba, canh khuya trăng lạnh, Công Nghi Phỉ sau khi nạp thiếp chưa từng quay lại tiểu viện của chính thê giờ lại rẽ hoa, giẫm ánh trăng bước vào viện môn quạnh quẽ. Gió lạnh thổi bật cánh cửa chính đường, trùng trùng rèm sa phấp phới, thấp thoáng nhìn thấy một mỹ nhân ngồi trước đài trang sau những bức rèm, giống như chìm trong màn sương mỏng, toát ra hàn khí yêu dị. Còn bóng hoa in lên cửa sổ trông giống những chữ tròn khéo léo cắt ra từ câu đối.

Gió cuốn cao bức rèm, lộ ra Khanh Tửu Tửu toàn thân xiêm áo đỏ thẫm, cặp mày dài thanh mảnh tựa nét vẽ trên băng, môi hồng, giữa trán điểm một đóa tử kim hoa đỏ chói, ngay đêm tân hôn cũng không thấy cô trang điểm lộng lẫy như vậy.

Tiếng tinh tang phát ra từ bức rèm châu ngũ sắc, trong ánh nến lay động, cô từ từ chìa tay về phía Công Nghi Phỉ sắc mặt dửng dưng đứng ở cửa phòng, cô hơi nhướn mi, ánh mắt dịu dàng xôn xao như sóng.

Công Nghi Phỉ sững sờ, nhưng không bước đến nắm bàn tay chìa ra đó, ánh mắt dừng lại trên gương mặt dịu dàng hiếm hoi của cô, “Đã là canh hai, phu nhân còn chưa ngủ, cho Họa Vị mời ta đến có việc gì gấp gáp?”.

Cô bước ra mấy bước, chiếc váy dài xúng xính sát đất, hơi nghiêng đầu nhìn chàng: “Tôi tưởng đệ không đến, nhưng đệ đã đến, đến rồi cũng không dám nắm tay tôi”. Cô cúi đầu cầm tay chàng, ấp vào ngực mình, nhích dần lên trên, như muốn bàn tay đó ôm ấp má mình, nhưng lại dịch sang bên dừng lại ở tai. Cô đăm đăm nhìn chàng: “Đang run”, trong mắt có gì lóe qua, “… Tôi đáng sợ thế sao?”.

Chàng tẽ từng ngón tay cô, thần sắc dửng dưng thu tay về: “Cô uống nhiều rồi”.

Cô nhìn chàng rất lâu, giơ tay vuốt trán, như đầy nghi hoặc: “Uống say không tốt sao? Lúc nhỏ tôi ở lầu xanh, nhìn thấy khách mua vui nếu thấy cô gái nào bị chuốc say họ sẽ rất vui”. Cô ngẩng nhìn chàng, hơi nghiêng đầu, “Còn đệ, A Phỉ, tôi say rồi đệ có thấy vui không?”.

Trong phòng yên tĩnh, chàng cười khẽ: “Cô muốn kéo tôi quay lại chăng?”.

Đôi môi đỏ của cô hơi mím.

“Tôi đã đoán sai?”. Chàng cười gật đầu, “Phải, sao cô có thể muốn kéo tôi quay lại, ngày xưa tôi thích cô, cô đã phát buồn nôn, hôm nay làm đến nước này, tôi lại cản đường cô ư?”. Nói đoạn bước tới trước đài gương, cầm lên bình rượu bằng ngọc, “Hôm nay muốn chuốc cho tôi say để làm gì? Muốn làm tôi ngủ say như chết, hay là hôn mê bất tỉnh?”. Nhìn ngắm bình rượu trong tay, mặt hiện ra nụ cười kỳ quái, ngoái đầu nhìn cô: “Chắc không đến nỗi định giết tôi chứ?”.

Mặt cô cứng đờ, sắc hồng trên má tiêu tan, chỉ có cặp môi đầy đặn thắm đỏ như đóa anh đào đầu cành giữa trời tuyết, một khuôn mặt đẹp như băng tạc, nụ cười lạnh từng tấc: “Thì ra đệ nghĩ tôi như thế”.

Chàng nhướn mi, môi hơi cong dịu dàng như cười, lời nói ra lại sắc như lưỡi dao: “Có lúc tôi đã nghĩ rốt cuộc cô có gì tốt, nghĩ suốt nửa năm”.

Chàng nâng cằm cô, giống như đánh giá món đồ trang sức trong cửa hiệu, “Hồi đó sao tôi lại thích cô nhỉ?”.

Chàng tiến lại gần cô, “Tôi đã nói rồi, bất luận cô làm gì tôi đều không ngăn cản”. Nộ sắc từ đáy mắt lan ra, chỉ thoáng qua, thần thái lại ung dung, “Nhưng tại sao cô luôn muốn gây chuyện với tôi?”.

Cô ngây người: “Nếu tôi nói lần này thì không, đệ có tin?”.

Chàng buông cô ra, lắc đầu cười: “Cô luôn nghĩ tôi dễ đánh lừa, cô nói gì tôi cũng tin, nhưng bây giờ không phải là một năm trước”.

Chàng quay người bước thẳng ra khỏi cửa, không hề lưu luyến, bóng khuất sau viện môn, trời có tuyết nhỏ, giống như muôn cánh hoa bé xíu từ mặt trăng rơi xuống. Gió to làm tắt mấy ngọn nến, trong ánh nến tàn, cô cầm lên bình rượu, từng ngụm uống cạn bình.

Đó là lần cuối cùng hai người ở bên nhau.

Ngày bốn tháng chạp, tuyết rơi dày. Cành cây khô oằn xuống bởi tuyết đọng, thỉnh thoảng có cành gãy rơi xuống.

Trước cửa tông miếu của Công Nghi gia, gia nhân bận rộn đi lại, hương thơm, nước sạch đã bày sẵn lên hương án, ba tiếng trống đồng ngân vang, đại lễ tế tổ bắt đầu.

Ngày tế tổ mồng bốn tháng chạp của Công Nghi gia nghe đồn là cát nhật được một thuật sư bấm tính từ bảy trăm năm trước. Nhưng ngày hôm đó, từ sắc trời u ám đến bầy quạ rào rào trước tông miếu đều báo hiệu điềm không lành.

Giờ tốt đã đến, đại tế mỗi năm một lần nhưng nhị thúc lại vắng mặt, tam thúc không thấy đâu, Công Nghi San như có linh cảm gì, ôm chặt đứa bé trong lòng, vẻ căng thẳng, tay mỗi lúc càng run, càng xiết chặt.

Chủ tế đốt nến, thắp hương, tiểu công tử trong tay Công Nghi San đột nhiên khóc một tiếng, trưởng lão cau mày, đang định nhắc nhở, Công Nghi Phỉ đã giơ tay đón đứa trẻ trong lòng Công Nghi San. Khanh Tửu Tửu hơi ngẩng đầu, mắt liếc qua, rửa tay trong tịnh bồn gần đó, thản nhiên lấy ba nén nhang, thong thả châm lửa, không cắm vào bát hương tiên tổ, lại cắm ngay ngắn trước bài vị của Ung Cẩn Công chúa, phu nhân tộc trưởng đời trước.

Tàn hương rơi trúng tay cô, người khẽ run, Công Nghi Phỉ lạnh lùng theo dõi mọi cử động của cô, khi ánh mắt cô liếc lại, chàng dửng dưng ngoảnh mặt đi.

Chủ tế đọc văn tế, tụng ca công đức bảy trăm năm của liệt tổ liệt tông, giữa thời khắc xem ra rất mực bình yên đó, cánh cửa tông miếu bị đẩy “rầm” một tiếng, một người áo xám loạng choạng lao vào, bất chấp lễ tiết thần sắc hốt hoảng bước vội đến bên nói với Công Nghi Phỉ: “Xảy ra chuyện lớn rồi, nhị lão gia và tam lão gia đánh nhau, cả hai đều đem theo rất đông gia nhân nô bộc, có vẻ quyết đấu đến cùng, đại nhân…”.

Chưa bẩm xong, Công Nghi San bên cạnh đã lao ra cửa, Công Nghi Phỉ kéo lại: “Định đi đâu?”.

Công Nghi San hai mắt đỏ hoe, một tay bịt miệng, nén khóc cầu xin: “Đừng ngăn em, em phải đi tìm cha!”. Chàng trầm giọng: “Đợi ta cùng đi”. Tiểu công tử giao cho trưởng lão, Công Nghi Phỉ lướt qua Công Nghi Huân, nắm tay Công Nghi San, bước vội khỏi tông miếu.

Lát sau Khanh Tửu Tửu cũng mượn cớ bỏ đi. Đàn quạ đen trước cửa đã bay mất tăm, loài chim ăn xác thối đó chắc đã đánh hơi thấy mùi chết chóc.

Công Nghi gia có một chiếc đài cao gọi là Phù Vân đài, cao ba ngàn bậc đá, trên đài có ngôi đình Phù Vân cột bằng bạch ngọc, từ đó nhìn ra có thể nhìn khắp cả mười dặm vuông.

Bốn bề yên tĩnh, tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, Khanh Tửu Tửu đứng trên Phù Vân đài, tóc đen, áo trắng giống như một nét bút đầy thi vị trong tờ tuyên biểu trắng tinh.

Trên cao như vậy vẫn có thể nghe thấy tiếng hô giết chóc, cô cúi đầu nhìn thảm cảnh do tay mình gây ra, đôi mắt đen thất thần. Họa Vị bên cạnh khẽ nói: “Công Nghi gia đến nước này vận số đã hết, tiểu thư hà tất hao tâm tổn lực, nhất định hoán gọi hung thú Thiên Hà, găng với Phỉ thiếu gia như thế, quả thực không cần thiết”.

Cô giơ tay ra, hoa tuyết lọt qua kẽ ngón tay rơi xuống: “Chắc ngươi đã nghe câu nói cà cuống đến chết còn cay. Phải triệt để hủy hoại Công Nghi gia, nhất định phải thế”.

Cô nói như vậy thực ra tôi có thể hiểu, nghe nói trưởng tộc Công Nghi cả đời chỉ có thể hô gọi Thiên Hà một lần, vị hộ thần đó cũng chỉ có thể tung hoành trên trần gian một canh giờ. Nếu Công Nghi gia vận số vẫn còn, cho dù hô gọi được Thiên Hà cũng không hoàn toàn hủy diệt được họ. Điều cô muốn chính là lợi dụng Thiên Hà giáng cho Công Nghi gia một đòn chí mạng, kết thúc vận số của họ.

Họa Vị vội nói: “Nhưng nếu làm thế thật, Phỉ thiếu gia sẽ không tha thứ cho tiểu thư”.

Nói xong tự biết lỡ lời, nhưng vẫn không kìm được, tiếp tục khuyên can: “Ngày trước, ngoài phục thù trong mắt tiểu thư không có gì khác, nhưng bây giờ, chẳng phải tiểu thư rất coi trọng Phỉ thiếu gia…?”.

Bàn tay Khanh Tửu Tửu sững lại trên không, chầm chậm thu về: “Có phải ngươi cảm thấy tiểu đệ đó của ta rất vô dụng?”. Ống tay áo cô gió lùa căng phồng lên như con bướm khổng lồ giương cánh, “Trong cuộc đời phù phiếm này, mọi người đều đang tranh giành, tranh hư danh, tranh hư lợi, người thắng ít, người thua nhiều, có biết tại sao không?”.

Cô thu tay áo, chậm rãi tự trả lời: “Bởi vì người ta thường khinh địch”.

Lát sau cô ngẩng đầu nhìn bầu trời hoa tuyết bất tận, “Cậu ta không ngăn ta, không phải không ngăn được, chỉ là việc ta muốn làm, cậu ta cũng muốn. Ta vì phục thù, cậu ta muốn là kim thiền thoát xác, để gia tộc thoát khỏi sự khống chế của Trần vương, làm lại cuộc đời. Mấy năm nay tài sản của Công Nghi gia có thể di chuyển được, cậu ta đều lạnh lùng di chuyển hết, những người tài, mưu sĩ Công Nghi gia không thể thiếu cũng bị cậu ta phân tán đến các nước, Công Nghi gia bây giờ chỉ còn cái khung rỗng. Ta không phải không biết, chỉ là…”.

Cô dừng lại, “Ta có thể giả bộ không biết”.

Họa Vị tay nắm chặt gấu áo, mặt kinh ngạc chấn động.

Cô vẫn đứng quay lưng lại, tay bám vào lan can bạch ngọc, thong thả nói: “Trước giờ ta vẫn cho rằng, không có sự phản bội huyết thống nào có thể tha thứ, cũng không có sự phản bội tình yêu nào đáng bận lòng, ngươi thấy A Phỉ thuộc loại nào?”.

Họa Vị thầm thì: “Những cái tốt của Phỉ thiếu gia đối với tiểu thư có vẻ không phải là giả”.

Lát sau cô nhẹ giọng: “Khi chúng tôi gần nhau nhất là trong bụng mẹ, hai bên tựa vào nhau, ta không biết ta là ai, cậu ta không biết cậu ta là ai, sự ra đời của người khác là để đoàn tụ, sự ra đời của chúng tôi là để chia ly”.

Tiếng hô “giết” bên dưới đài vẫn không dứt, cô hơi ngẩng đầu nhìn tuyết rơi bên ngoài, “Tất cả đã là định mệnh”.

Phía xa, dãy núi u ám, dòng đại hà như một con mãng xà khổng lồ màu trắng nằm vắt ngang Bối Trung tuyết ngập trời.

Thời khắc cuối cùng đã đến.

Lúc này tôi mới nhìn rõ, bộ y phục trắng muốt trên người Khanh Tửu Tửu hôm nay long trọng khác thường. Gió lồng lộn quần đảo trên đầu, rít lên như tiếng thú gầm. Khanh Tửu Tửu khép mắt, hai tay đặt trước ngực tạo một thủ ấn phức tạp, môi mấp máy, lời hoán truyền xa xăm vang lên, lan trong không trung.

Từng hồi chuông không biết từ đâu vọng đến, tôi nắm chặt tay Mộ Ngôn, nghĩ tới hung thú Thiên Hà say ngủ bao năm dưới đáy sông bị đánh thức, không biết sẽ là kỳ quan thế nào.

Nhưng kỳ lạ là lời hoán gọi đã niệm sắp hết, hộ thần Thiên Hà trong truyền thuyết lại chưa thấy phá sóng, tung nước vọt lên, Khanh Tửu Tửu mắt mở to, chớp đảo, môi mím chặt, lời hoán truyền cuối cùng đã tan trong gió tuyết.

Tôi sững người, cô và Công Nghi Phỉ là chị em song sinh, theo lý Thiên Hà nhất định nghe lời hoán gọi của cô nhưng lại không thành công, lẽ nào hung thú ngày xưa không phân biệt được song sinh giờ đột nhiên tiến bộ?

Tôi nói ra suy nghĩ đó với Mộ Ngôn, chàng trầm ngâm, lát sau khẽ nói: “Có lẽ Khanh Tửu Tửu không phải là chị của Công Nghi Phỉ”. Tôi à một tiếng, nghi hoặc ngoái đầu, lập tức hiểu ra đây mới là đáp án có khả năng nhất.

Tôi không nghĩ đến điều đó bởi vì trước giờ Công Nghi Huân vẫn đinh ninh như vậy, hơn nữa đã làm mọi việc cực đoan như thế, không phải bởi vì Công Nghi Phỉ là tiểu đệ của cô sao?

Tuyết đã phủ một lớp dày trên Phù Vân đài, Khanh Tửu Tửu sắc mặt trắng bệch, loạng choạng bước đi như đột nhiên không thể gượng được nữa, Họa Vị vội chạy đến đỡ, giọng run run: “Tiểu thư, thử lại lần nữa xem sao, lời hoán truyền dài như vậy, liệu có…”.

Cô ngắt lời: “Không sai, một chữ không sai”. Người đứng không vững nhưng lại đẩy Họa Vị ra, mắt nhìn xuống cuối đài, bỗng giật mình. Theo ánh mắt cô nhìn ra, thấy Công Nghi Phỉ đang đứng trong gió, không biết đã đứng bao lâu, tóc đen, áo trắng phấp phới trong gió lộng.

Hai người nhìn nhau từ hai mé đài cao, giữa họ là màn tuyết rơi. Lát sau, Công Nghi Phỉ từng bước đi đến, dừng hai bước trước mặt cô, giơ tay vuốt má cô, nhìn đôi môi tím ngắt của cô, khóe miệng nhếch ra nụ cười giễu cợt, lạnh lùng cất tiếng: “Nàng cho rằng mình là chị ta, bởi vì phụ thân nàng nói thế, bởi vì khuôn mặt nàng có vài phần giống ta, thiên hạ không hiếm người giống nhau, nhưng hôm nay, Khanh Tửu Tửu, nàng còn dám khẳng định nàng là chị ta không?”.

Cô lùi xa chàng hai bước, vẻ bàng hoàng đã tiêu tan. Xưa nay cô vẫn giỏi che giấu tình cảm, khi ngẩng đầu, đôi mắt đen đã lại trở nên băng lạnh, dường như lại trở về là Khanh gia trưởng nữ trước khi gả về Công Nghi gia, cho dù đi ngang qua chàng cũng không dừng bước.

Cô lạnh lùng nhìn chàng: “Tôi không phải là chị của chàng, chẳng phải chàng nên vui sao? Chàng hãy nói đi, thế nào là yêu, thế nào là hận, ai đã nói tình yêu không phải muốn cho là cho được, muốn lấy lại là lấy được?”.

Chàng từ từ kéo cô lại gần, đôi mắt bùng nộ khí: “Sự đã đến nước này, những điều nàng muốn nói với ta chỉ có thế sao? Nàng không bận lòng chút nào ư?”.

Cô để chàng nắm vạt áo mình, “Tại sao chàng lại giận như vậy?”. Hai tay nắm tay chàng, để trước ngực mình, mắt nhìn thẳng vào mắt chàng: “Bởi vì tôi không phải là chị của chàng, không thể hoán gọi Thiên Hà, chàng cũng muốn hủy diệt gia tộc này, nhưng lại không nhẫn tâm ra tay…”.

Tôi tưởng với câu nói gây tổn thương như vậy, có lẽ Công Nghi Phỉ lập tức đánh cho cô một trận, nhưng kết quả khiến tôi thất vọng, ánh mắt Công Nghi Phỉ vừa tràn nộ khí bỗng trở nên ngơ ngác thất thần, hai tay dưới ánh mắt điều khiển của Khanh Tửu Tửu đã kết thành thủ ấn phức tạp.

Tôi bỗng lặng người, nếu không đoán nhầm, thần sắc này của Công Nghi Phỉ có lẽ là đang bị thôi miên. Trong truyền thuyết, thuật thôi miên này gây tổn hại không nhỏ đối với người thực thi phép thuật, nhưng nếu thành công lại có thể khống chế hành vi và tư tưởng của người khác, khiến người đó làm theo ý mình.

Không ngờ Khanh Tửu Tửu lại biết bí thuật đó, cô làm vậy có phải muốn Công Nghi Phỉ đích thân hoán gọi Thiên Hà? Mới nghĩ đến đó, những lời hoán truyền cổ xưa một lần nữa được hô lên. Giống như một vùng đất hoang phong ấn đã lâu đột nhiên khai động, mọi văn minh đều không tồn tại, mây đen cuồn cuộn phía chân trời, ào ào chuyển động như thoát khỏi sức hút của tinh cầu, khiến toàn bộ vùng Bối Trung chớp mắt tối đen như mực.

Ba vì sao ló ra từ tầng mây đen kịt, rõ ràng là ban ngày trên bầu trời lại chỉ thấy ánh sao. Một tiếng gầm từ xa lan tới, mặt đất rung chuyển, đột nhiên thêm một tiếng gầm từ phía dòng đại hà như phá tầng không ập đến, luồng ánh sáng trắng chói chang nóng như lửa chiếu rực nửa vùng trời. Tôi mở to mắt, chăm chú nhìn dị vật vọt ra từ luồng sáng trắng đó, sừng vàng, vảy bạc, giống ngựa nhưng lại có vảy, giống rồng nhưng lại có bốn chân, chính là… thần thú Thiên Hà.

Tiếng động quá mạnh, không nghe rõ Công Nghi Phỉ ra mệnh lệnh gì, chỉ nhìn thấy bốn vó của Thiên Hà tung lên, nửa bầu trời tức thì bùng lên chùm tia sét như vạn móc câu, luồng ánh sáng phía sau là gió lửa, tuyết bị hơi nóng làm tan thành mưa, bỗng chốc mưa trút xuống.

Đó không phải là điều Công Nghi Phỉ muốn mà là Khanh Tửu Tửu muốn, chàng đang cố vùng vẫy thoát khỏi thôi miên. Tôi không biết tại sao, cô không phải là con gái của Ung Cẩn công chúa, những đòn báo thù đó chẳng có ý nghĩa gì, Công Nghi gia không nợ cô, cô đã biết vậy nhưng vẫn cố tình muốn hủy hoại Công Nghi gia, rốt cuộc là vì sao?

Chùm sáng từ miệng Thiên Hà phun ra, móc vào cơ thể con người giống như mũi tên, khoét ra những lỗ hổng chi chít đầy máu. Tiếng thét thê thảm như tiếng quỷ khóc chốn địa ngục. Một cảnh tàn sát thảm khốc chưa từng có.

Tôi nép vào lòng Mộ Ngôn, chỉ hé mắt tiếp tục quan sát thảm cảnh, một địa ngục trần gian dưới Phù Vân đài, trên đài lại vẫn có tuyết rơi.

Cuối cùng Công Nghi Phỉ vùng vẫy thoát khỏi thuật thôi miên đẩy Khanh Tửu Tửu ra, ánh mắt lướt qua những thi thể dưới Phù Vân đài rồi quay lại nhìn Khanh Tửu Tửu, “Tôi tức giận vì cô không hoán gọi được Thiên Hà ư? Tôi không nhẫn tâm tự ra tay ư? Cô rất biết tìm cho mình cái cớ!”.

Chàng đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống: “Dù cô không giết họ, những người đó hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết, nhưng cô, một ngoại nhân, có tư cách gì giết người của Công Nghi gia? Tôi cứ nghĩ cô bản tính lạnh lùng, thì ra tôi đã đánh giá thấp cô, báo thù gì? Cô chỉ là một kẻ ác tâm, một kẻ thú tính”.

Họa Vị rơi nước mắt đỡ Khanh Tửu Tửu đang gục trên đất, hiểu tính chủ nhân, vừa đỡ đứng lên là vội buông tay, nhưng đã bị cô níu lại. Bí thuật thôi miên chỉ dùng một lần tinh lực tổn thương tám phần, xem ra cô không còn sức đứng lên nữa.

Tay bám lấy Họa Vị, cô ho mấy tiếng, lấy ống tay áo che miệng, rồi lại chắp tay sau lưng, sắc mặt vẫn trắng bệch, khẽ nói: “Tôi có lỗi với chàng, sau khi chuyện kết thúc, hãy cho tôi một khế ước chia tay”.

Chàng cười khẩy một tiếng, mắt lóe hận như muốn bóp chết cô: “Cô tưởng làm thế coi như bù đắp cho tôi sao? Ngoài chạy trốn, cô còn biết làm gì?”.

Cô chưa trả lời, tôi nghĩ không phải cô không muốn trả lời mà là không có sức lực, phía xa đột nhiên lại bùng nổ một tiếng động phá trời, ngẩng nhìn, thấy một tia sáng hình mũi tên từ miệng Thiên Hà phun ra không hiểu sao lại bay về phía Phù Vân đài.

Tôi lập tức đoán ra, nhưng cảm thấy mũi tên hình như hơi lệch hướng, tôi kêu lên một tiếng, biến cố xảy ra trước mắt khiến người ta tức thở. Tất cả chỉ trong chớp mắt, thấy Công Nghi San tay ôm đứa trẻ đột nhiên từ bậc đá trên cùng bước lên Phù Vân đài, mũi tên ánh sáng đang nhằm cô lao tới.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, thân hình dong dỏng của Công Nghi Phỉ đã lao đến chắn trước Công Nghi San. Nhưng sau khi tia sáng lóe lên, mũi tên đó cuối cùng lại xuyên qua ngực Khanh Tửu Tửu.

Nguyên nhân không có gì khác, trong chớp mắt Công Nghi Phỉ lao ra cứu Công Nghi San, là cô đã kịp thời lao đến chắn trước chàng. Công Nghi San kêu thét một tiếng ngất đi, đứa bé trong lòng không hiểu sao không khóc. Công Nghi Phỉ dường như vô thức đỡ lấy Khanh Tửu Tửu, chùm tia sáng hình mũi tên từ trên không bay vút tới, hung khí tuyệt đẹp đó giống như một chùm pháo hoa, nhưng khi tới gần chàng lại tan thành những điểm sáng lóng lánh. Chàng nắm chặt tay cô, đôi môi tái nhợt vừa rồi còn lạnh lùng thốt ra những lời độc địa như lưỡi dao đâm vào tim cô cho hả hận, lúc này lại run run không thốt lên lời.

Họa Vị cũng bị thương, gắng gượng bò đến nhưng không thể chạm tới gấu váy chủ nhân.

Chàng ôm riết Khanh Tửu Tửu vào lòng với một vẻ chiếm hữu, xiêm y trắng muốt trên người cô đã nhuộm máu đỏ. Màu trắng chỉ còn điểm xuyết, giống như mấy đóa mai trắng nở trên mảnh đất đỏ, đẹp vô cùng, cũng lạnh vô cùng.

Cô thở dốc từng hơi trong lòng chàng, sau mấy tiếng ho, máu từ miệng phun ra, nhưng vẫn cố nói: “Bất chấp tính mạng của mình cứu cô ta, chàng thực sự thích cô ta!”.

Giọng chàng khàn đặc, hơi run, liên tục dùng tay áo lau vết máu bên miệng cô: “Đừng nói bừa, ta đưa nàng đi tìm đại phu”.

Nhưng máu vẫn không ngừng tuôn, ướt đẫm vạt áo cô. Cô vẫn gắng gượng muốn nói, lời vẫn rõ ràng mạch lạc, giống như vết thương chí mạng kia chỉ là vết thương giả.

Có lẽ đây là lần duy nhất yếu đuối trong đời cô. Nhưng thần trí cô đã bắt đầu mê man, nếu không cô đã không hỏi chàng câu này: “Tại sao chàng không thích em nữa, chàng có biết những lời của chàng làm em buồn biết mấy”.

Lúc này đôi đồng tử của cô đã giãn ra, không còn in được hình bầu trời bao la tuyết, không in được hình khuôn mặt trắng bệch và ánh mắt đau đớn điên dại của chàng, nhưng cô lại cất tiếng: “Chàng nói em là kẻ ác tâm, nhưng trong định mệnh phải có một trận tàn sát, em đến ra tay không phải càng tốt sao, chỉ cần một người xấu là đủ”.

Một giọt nước từ khóe mắt cô lăn xuống, “Em không biết thì ra em xấu xa như vậy. Nhưng, cũng không sao, chưa bao giờ em nghĩ, em có thể sống qua ngày hôm nay”. Giọng nhỏ nhẹ, trầm tĩnh, nhưng lại như mũi dao nhọn, từng lời, từng câu chích vào lòng người.

Tay chàng run run vuốt ve má cô, khi nhích lên chạm vào vệt nước ở đuôi mắt cô lại càng run lẩy bẩy như bị lửa đốt nhưng vẫn không rụt tay về.

Chàng ôm tấm thân đẫm máu của cô, áp mặt vào trán cô: “Nàng không có gì xấu hết, những lời ta nói lúc trước chỉ là do quá giận mà thôi. Nàng đến Công Nghi gia tất cả đều rất tốt, duy nhất không tốt chỉ là không chịu sinh cho ta một đứa con”.

Mắt chàng như cười, tay nắm tay cô, “Nhưng không sao, ta cũng không bận lòng”.

Cô tựa vào chàng ho mãi, hàng mi đọng nước mắt, lại bật cười: “Cuộc đời em thật nực cười, bị cha mẹ bỏ rơi, bị cha nuôi lừa gạt, lại đi lừa người, cuối cùng bản thân… trận tuyết rơi này rất tốt, mọi hoen ố đều bị vùi lấp, tất cả đều kết thúc trong ngày hôm nay…”.

Cô nhìn chàng, mắt thoáng có ánh sáng lướt qua, giọng thoảng như tiếng gió: “Sự đã đến nước này, chàng vẫn an ủi em như vậy, em rất vui”. Run run giơ tay, như muốn vuốt nếp nhăn trên trán chàng, cuối cùng không đủ sức tay thõng xuống, lời thốt ra tan trong gió tuyết: “A Phỉ, chàng hãy sống thật vui”.

Tuyết vẫn rơi không ngớt, tuyết đọng trên Phù Vân đài tan chảy dưới sức nóng của chùm mũi tên ánh sáng, lộ ra những phiến đá ngọc thạch lóng lánh, trong sắc màu long lanh của máu đỏ pha lẫn tuyết trắng ánh lên hai bóng người áp sát vào nhau.

Chàng muốn bế cô lên nhưng lại ngã khụy, nước mắt lã chã rơi trên mặt cô, nhưng cô đã không còn cảm thấy được nữa. Chàng cố giữ giọng bình tĩnh để cô nghe thật rõ: “Ta không dối nàng, người ta thích vẫn luôn là nàng, ta cứu Công Nghi San bởi vì mũi tên của Thiên Hà không giết được chủ nhân của nó, nàng không phải chị ta, ta rất vui, những lời khiến nàng buồn chỉ là nói dối”.

Nhưng cô đã không thể đáp lời. Môi chàng áp sát môi cô, giọng nhẹ nhàng như thể cô vẫn đang còn sống, chàng lay gọi cô, nói với cô nỗi tủi trong lòng: “Rốt cuộc nàng nhìn nhận ta thế nào? Tiểu đệ của nàng hay một người đàn ông?”. Nhưng cô đã không thể trả lời.

Mây đen tan dần, Thiên Hà đã ngủ dưới lòng sông.

Khanh Tửu Tửu đã chết như vậy, đó chính là ký ức cuối cùng được phong ấn của Công Nghi Huân, cảnh cuối cùng chúng tôi nhìn thấy trước khi tất cả chìm trong đêm tối là dưới bầu trời tuyết vô tận của Bối Trung, Công Nghi Phỉ ôm Khanh Tửu Tửu loạng choạng lê bước trong tuyết, như thể thế gian chỉ còn lại hai người.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s